Địa chỉ: Phường Thạch Quý Thành phố Hà Tĩnh
Điện thoại: 0982215768
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Mùa tri ân - Tiếng lòng của HS, GV thành phố HT hướng về ngày Nhà giáo Viêt Nam 20/11

Trang văn nghệ của HS, GV thành phố về chủ đề "Mùa tri ân 20/11"

NGHĨ VỀ CÔ

 

Hằng năm đưa trò qua sông

Gặp bao trắc trở, bão giông cuộc đời

Nhưng cô vẫn luôn rạng ngời

Tình yêu nghề giáo muôn đời vàng son.

 

Ngày đêm khuya sớm mỏi mòn

Bên trang giáo án vẫn còn chưa xong

Những cơn ho thắt quặn lòng

Khi trời trở gió mùa đông quay về

Một lòng nhiệt huyết say mê

Vượt qua tất cả chẳng hề kể công

Bao thế hệ đã sang sông

Lặng thầm – cô mãi vọng trông theo cùng

 

Dù cho muôn bước trập trùng

Vẫn luôn thắp sáng một vùng trời mơ

Hôm nay con viết vần thơ

Tri ân hai tiếng: Vô bờ … khắc ghi

Phan Thùy Dương

               Lớp 7B, Trường THCS Nam Hà

 

                                                                                       

NHỚ ƠN CÔ GIÁO CŨ

Mười năm gánh chữ lên non

Bóng cô nghiêng xuống nơi còn bóng em

Trường cũ mái ngói đỏ mềm

Tình cô trò mãi vững bền tháng năm

Nay em khôn lớn trăng rằm

Nhớ về kí ức xa xưa thưở nào

 

Một thời lớp cũ trên cao

Một thời cô cũng gánh bao nhọc nhằn

Công cô em mãi xin ghi

Vào trong kí ức xanh rì tuổi thơ.

                                             Lê Thị Linh Giang

                      Lớp 6C, Trường THCS Nam Hà

                                                                                                                         

 

 

 

    LƯU LUYẾN

 

Có bao giờ tự hỏi

Sao thầy lại nhanh già

Làn da màu nâu sẫm

Chai sạn vì trẻ thơ

 

Viên phấn trắng bảng đen

Nắn nót từng con chữ

Dạy chúng em tập viết

Dạy chúng em làm người

 

Những chiếc thuyền bé nhỏ

Thầy vẫn kiên trì chèo

Đưa học sinh cập bến

Đến con đường tương lai.

 

Có khi nào tự hỏi

Sao tóc thầy bạc trắng?

Cứ nghĩ rằng bụi phấn

Lưu luyến mãi không rời

 

Có bao giờ con hỏi

Thầy có mệt không thầy?

Đêm về soạn giáo án

Mai lên lớp giảng bài

 

Thầy ơi! Thương thầy quá

Một sức mạnh phi thường

Không ngần ngại nắng mưa

Đến trường truyền kiến thức.

 

Cảm ơn thầy đã dạy

Cho chúng em làm người

Để sau này khôn lớn

Không quên được...Thầy ơi!

 

                  Lê Thế Lâm

           Lớp 8a THCS Hưng Đồng

 

 

 

KÍNH TẶNG THẦY CÔ

 

Tiếng trống trường vang rộn

Chúng em đứng thẳng hàng

Giờ vào lớp nghiêm trang

Lời thầy cô ấm áp

Cho em bao kiến thức

Lòng yêu nước nồng nàn

Bầu trời rộng mênh mang

Em thấy lòng rạo rực

 

Trên con đường em bước

Hoa nở dưới nắng vàng

Sân trường rộng thênh thang

Em hân hoan tới lớp

 

Lời thầy cô dạy dỗ

Là người mẹ thứ hai

Em khôn lớn từng ngày

Chăm ngoan và học giỏi

 

Để thỏa lòng mong mỏi

Bè bạn với thầy cô

Em cảm ơn cuộc đời

Đã cho em tất cả.

 

  Lê Thị Tuyết Anh

                                                                                      Lớp 7C THCS Hưng Đồng

 

                                                                               

                                                                 Cô giáo của em

Nhớ những ngày thơ ấu

Bước vào lớp lần đầu

Cô là người đầu tiên

Dắt tay em vào lớp

 

Bàn tay cô khô ráp

Nhưng ấm áp vô cùng

Ánh mắt cô sáng ngời

Cùng nụ cười hiền hậu

 

Dù đã tuổi bốn mươi

Nhưng cô còn rất trẻ

Và giọng nói ấm nhẹ

Chứa đựng tình yêu thương

 

Có bao điều mới lạ

Cô đều dành cho em

Cô dạy em bài học

Đạo lý để làm người

                                                                                                             Lương Phương Trang

                                                                                                    Lớp 7A THCS Lê Bình

                                                              Cô và Trò.

Em là mầm cây xanh

Cô là bình minh nắng

Cô đi gieo hào quang

Cho đời cây mọc thẳng

Tình cô – mùa biển lặng

Em như con thuyền trôi

Bao giờ thuyền đỗ bến

Sóng mới dạt dào vui

Hôm nay nắng vàng rơi

Rụng đầy trên vai áo

Hoa cúc cũng ngóng chờ

Ngày hiến chương nhà giáo

 

Thầy cô cũng rất vui

Đón ngày vui thanh bạch

Cây bút kết bạn đời

Gia tài là trang sách

Nghề như thể lái đò

Đưa bao người cập bến

Lòng như thể con tàu

Đưa tình về điểm hẹn

Nhà giáo là thi sĩ

Hồn dào dạt miền thơ

Cuộc đời là khúc nhạc

Vỗ về hồn trẻ thơ.

Phan Lệ Trang

GV THCS Lê Văn Thiêm

 

                Cây lộc vừng

Cây lộc vừng trước ngõ

Thu về tỏa sắc hương

Một màu hoa rực rỡ

Tựa như ngọn nến hồng.

 

Gió nhè nhẹ qua thềm

Cánh hoa bay  trong nắng

Lá vàng hòa sắc thắm

Thu qua tự bao giờ.

 

Cây lộc vừng vẫn nở

Âm thầm và yêu thương

Cây có nghe trong gió

Lời thì thầm mùa sang?

 

Lấp lánh trên cành xanh

Những mầm non hé nụ

Sức sống cây ấp ủ

Để nhuộm đỏ sắc trời.

 

 

                                                                                                                                           Phan Thủy Tiên 

                                                                                                                          Lớp 7a6  Trường THCS Lê  Văn Thiêm

 

                                                          Người lái đò thầm lặng   

Cô đến lớp dạy bao điều ý nghĩa

Nét chữ nghiêng, mái tóc dịu dàng

Bàn tay nhỏ gấp từng trang giáo án

Bụi phấn bay trong tà áo thu sang.

 

Rồi cứ thế! Bao con đò cập bến

Trò cứ lớn lên và cô lại già đi

Trong lớp học có bao điều muốn nói

Cứ bâng khuâng hứa hẹn vào mùa sau .

 

Cô không hỏi rằng ai từng biết nhớ

Biết hàm ơn sâu nặng nghĩa tình

Cô chỉ đứng lặng thầm sân trường vắng

Nhìn trò ngoan chắp cánh ước mơ xanh Và mãi mãi người lái đò thầm lặng

Gieo niềm thương, nỗi nhớ đến mai      sau…

                                                                                                   Phạm Lê Nhã Kỳ 

                                                                                                                                              Lớp 7/3 THCS Lê Văn Thiêm

 

 

 

                                                                                                     ƯỚC MƠ

 

Tiết học văn hôm nay. Cô chiếu trên ti vi những hình ảnh về vũ khí chiến tranh như tàu ngầm mang vũ khí hạt nhân Ni-mít, tên lửa vượt đại châu, máy bay chiến lược B.1B… Cả lớp lặng đi. Và rồi từ cuộc nói chuyện giữa viên đại tá và viên trung sĩ Hô-lit trong truyện ngắn “Chất làm gỉ” của Rây Bret-bơ-ry (Ngữ Văn 7- Cánh Diều, NXB Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh) các trò đã nhận ra được ước mơ cao cả, đẹp đẽ, giàu tính nhân văn của anh trung sĩ khi anh tạo ra chất làm gỉ để phá hủy hàng loạt phương tiện, vũ khí chiến tranh. Anh có dự định đi khắp châu Mỹ, châu Âu, mang chất làm gỉ để chấm dứt chiến tranh. Cuối tiết tôi bảo các em lấy giấy, làm bài kiểm tra khoảng 15 phút.

Một phút im lặng. Không gian yên ắng. Tiếng hỏi nhau râm ran, cả những ánh mắt dò xét khi tôi viết đề bài lên bảng: “Ước mơ của em”.

Thưa cô: “Chúng em sẽ được viết mọi thứ chứ ạ!”

Thực ra học trò không chờ câu trả lời. Cả cô và trò đang cắm đầu vào giấy.

  • Em mơ sau này mình sẽ trở thành một cô giáo dạy văn, được thướt tha trong tà áo dài và nói lời “Cô chào tất cả các con” giống như cô vào mỗi buổi lên lớp.
  • Em mơ ước sau này em được làm bác sỹ cứu giúp mọi người như bố của em. Bố cũng đã hứa cho em đôi kính đó khi em lớn.
  • Em mong sau này mình là luật sư, em sẽ bảo vệ quyền lợi cho những người lương thiện, vô tội.
  • Em muốn mình trở thành nhà ngoại giao giỏi. Nếu mọi thứ được giải quyết bằng con đường thương thuyết thế giới sẽ không còn cảnh đổ máu vô ích và Biển Đông mãi là chủ quyền thiêng liêng của chúng ta.
  • Em sẽ trở thành một phi hành gia. Bố em thường nói: “Con trai là phải nuôi khát vọng khám phá, chinh phục những vùng trời mới”.
  • Khi em nhìn thấy hình ảnh giáo sư Ngô Bảo Châu nhận giải thưởng Fieli – giải thưởng Toán học danh giá nhất thế giới, cả Tổ quốc như được vinh danh, Em mơ ước mình cũng làm được như thế.
  • Em ước mình trở thành một cầu thủ bóng đá nổi tiếng, tham gia thi đấu ở khu vức và thế giới, được hát vang bài quốc ca Việt Nam trước khi bóng lăn.

Tôi đọc từng mẩu giấy một. Có những câu trả lời ngắn gọn hơn, tôi xếp một bên. Thỉnh thoảng lại có vài câu dài dòng, văn vẻ hơn của mấy cây chuyên văn tôi xếp sang một.

  • Sao mỗi lần em bị tắc đường muộn học, cô thầy cứ nghĩ em kiếm cớ? Sao thầy cô không tin chúng em như chúng em luôn tin vào thầy, cô? Sau này, em mơ ước mình trở thành một kiến trúc sư đô thị để quy hoach giao thông, để không còn cảnh tắc đường nữa.
  • Mẹ ơi! Xin mẹ đừng so sánh con với Nam, Hưng hay bất cứ ai khác. Nam có thể trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực tài chính ngân hàng; Hưng có thể là một lập trình viên giỏi và con ước gì mình sẽ là cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Mẹ đừng buồn, đừng thất vọng mỗi khi con lần lừa hoặc thi thoảng vắng mặt trong các lớp học thêm để đứng ngoài sân bóng. Ước gì một lần thôi mẹ đọc được những dòng này và mua cho con một đôi giày thể thao con ưng ý.
  • Bóng tối lấp đầy dần trong mắt. “Ngày đông ngắn như một cái tặc lưỡi”. Bà vẫn nói như vậy mỗi ngày. Nếu bà nhìn thấy ánh đèn sáng rực của thành phố về đêm, bà có còn nói như vậy không? Em ước gì mình có thật nhiều tiền để không chỉ thắp ánh sáng trong mắt bà mà còn thắp sáng các con đường quê để cho mùa đông bớt lạnh lẽo và côi cút hơn.
  • Em sẽ lắp một chiếc pin thu năng lượng mặt trời để ngày nắng gắt không còn nỗi lo cúp điện -  Nếu em được trở thành người có quyền lực.
  • Có thể một ngày, nơi chúng ta đang sống, nơi cha mẹ, ông bà, tổ tiên ta vất vả đấu tranh, gây dựng, xây đắp sẽ chìm vào lòng đại dương, không một ai còn biết đến chúng ta nữa. Đã biết trước điều đó tại sao mỗi chúng ta không làm gì thiết thực để mẹ trái đất thôi giận dữ. Hãy làm tất cả những gì có thể từ những việc nhỏ nhất ngay từ lúc này. Em ước mong mọi người ý thức được điều đó để bớt những nỗi đau như những cơn bão đã tràn qua Phi - líp – pin, như những quả núi đã đổ xuống tại các công trình thủy điện của đất nước ta.
  • Mẹ đặt lá đơn li dị lên bàn. Quay mặt lặng lẽ. Mẹ có trăm ngàn lý do chính đáng để làm điều đó. Làm sao con có quyền ngăn mẹ. Nhưng mẹ ơi! Còn có một lý do nữa: Bố đang rưng rưng nước mắt, nói lời xin lỗi mẹ từ tận đáy lòng. Bố đã thay đổi. Bố + Mẹ = Con, phương trình đó có nghiệm là hạnh phúc. Con đang chứng minh và khao khát điều đó. Cùng cố gắng lên bố mẹ nhé.

Những dòng chữ vẽ vào không gian, vọng vào thinh không. Vậy là ngày mai tôi có thể phải lỗi hẹn với các con. Tôi có thể trả bài mà không thể cho điểm. Chúng không còn là học trò mà đã là bạn, hay cũng có thể là thầy, cô của tôi. Có lẽ, mọi thứ đã thay đổi nếu chúng ta lắng nghe các em nhiều hơn nữa./.

  Dương Thị Huyên

                                                                                                                        Gv Trường THCS Lê Văn Thiêm

 

 

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết